cất giấu một tấm chân tình

Chiếc xe cộ xóc nảy cút bên trên tuyến đường khu đất oằn èo giàn giụa bụi bờ, men theo đòi nhì mặt mày lối, từng đám cỏ đuôi chó phân phất nghiêng bản thân theo hướng dông tố thổi nhập tia nắng ban trưa.
Chẳng rõ ràng xe đua thêm thắt bao lâu, có lẽ rằng cút nhập phần đường xấu xa hơn trước đây nên vùng xe cộ rung lắc lư kinh hoàng, tiếp sau giờ máy lớn như máy cày cơ đùng một cái như 1 ông già nua gằn ho thêm thắt vài ba tương đối rồi tắt hẳn.

Mọi người bên trên xe cộ giật thột choàng tỉnh dậy, với người ngó nghiêng chất vấn chưng tài:
“Bác tài, xe cộ lỗi rồi à?”
Bác tài dường như quá thân quen với việc này nên có thể phất tay: “Chắc là lỗi lốp rồi.

Bạn đang xem: cất giấu một tấm chân tình

Đợi tôi thay cho lốp mới nhất.

Mấy anh cao lớn mạnh bạo xuống chung tôi kiểu, từng người một tay mang lại nhanh”
“Ok”
Ban đầu, bao nhiêu người con trai bên trên xe cộ lục tục trở xuống, khi sau, ko thấy với tiến thủ triển nên một tốp sau lại xuống tiếp, với người cút hóng dông tố, với kẻ cút dọn dẹp, sau cuối bên trên xe cộ chỉ từ lại từng nhì người là Hà Phương và người con trai ngồi tức thì ghế cạnh bên.
Anh tớ hạn chế đầu đinh, mang 1 cái sơ-mi Trắng, nhìn dường như ngay thật thật sạch, khác hoàn toàn với những người dân con trai domain authority thịt đen sạm nhẻm vì thế làm việc phía trên xe cộ.

Mỗi tội, anh tớ quá rét mướt lùng, kể từ khi lên xe cộ cho tới giờ ko phanh mồm phát biểu câu này, chỉ bó tay tựa nguồn vào sườn lưng ghế nhắm đôi mắt ngủ.
Nhưng Hà Phương biết anh tớ ko ngủ, chính vì giờ xe cộ này quá ồn, hơn thế nữa ban nãy khi xe cộ bắt gặp trường hợp bất ngờ tạm dừng, cô thấy anh tớ với phanh đôi mắt, tuy nhiên chỉ nhìn một lượt rồi lại nhắm đôi mắt.

Trong hai con mắt ko hề với sự ngái ngủ, cũng chẳng dường như quan hoài tình hình, chỉ tồn tại một sự chểnh mảng biếng ko thể phủ cất giấu.
Lười nhằm ý cho tới những chuyện xung quanh!
Ngồi thêm 1 khi, Hà Phương ngứa mồm ham muốn xuống xe cộ cút thuốc lá, tuy nhiên lối rời khỏi đã biết thành anh tớ chắn tổn thất nên mới nhất xoay thanh lịch gọi một tiếng: “Này”.
Người con trai cơ vẫn lặng re ko nhúc nhắc, cô chính thức thiếu thốn kiên nhẫn: “Tôi ham muốn ra bên ngoài, tách lối chút đi”.
Vẫn không tồn tại động tĩnh, Hà Phương bị thực hiện lơ thì chính thức không dễ chịu, tấp tểnh giơ tay kéo áo anh tớ thì bỗng nhiên lại thấy chưng tài chạy hồng hộc lên xe: “Cậu thanh niên cơ, với biết sửa xe cộ không?”.
“Tôi chất vấn cậu đấy, kiểu cậu đem áo Trắng ngồi mặt hàng ghế loại 4 cơ, cậu với biết sửa xe cộ không?”.
Lúc này, anh tớ mới nhất phanh đôi mắt rời khỏi, sắc mặt mày tương đối khó khăn chịu: “Không biết”
“Hỏng máy rồi, ở khu vực này buổi tối nhiều cướp, ko sửa được thì cần ngủ lại ở phía trên tổn thất.

Mọi người đều xuống cả rồi, cậu cũng xuống chung một tay đi”.
“Không thích”.
Thấy thái phỏng của anh ý tớ như thế, chưng tài cũng đều có vẻ cạn lời nói.

Chỉ với Hà Phương bị thú vị vì thế lời nói vừa phải rồi nên nhổm dậy hỏi: “Không gọi thợ thuyền được hả chưng tài?”
“Từ trung tâm xã nhập cho tới phía trên rộng lớn 30km, nhưng mà trời chuẩn bị tối rồi, thông thường chỉ sửa máy ko thôi thì ko bõ công người tớ nhập.

Ít nhất cần chi thêm thắt bao nhiêu trăm ngàn chi phí công di chuyển nữa.

Mà cô thấy đấy, một chuyến xe cộ thế này ngôi nhà xe cộ lãi được từng nào đâu, tấp tểnh cút cố thêm thắt tý nữa, cho tới buôn bản thì mò mẫm khí cụ sửa sau, nào ngờ lại lỗi máy thân ái lối thế này”.
Thì rời khỏi là tiếc chi phí, biết xe cộ chuẩn bị lỗi máy vẫn cố ý chạy, còn không thích chi thêm thắt xăng xe cộ di chuyển mang lại thợ thuyền sửa.
Hà Phương nhàm ngán ko buồn phát biểu nữa, tấp tểnh học tập theo đòi người con trai cạnh bên nhắm đôi mắt thực hiện lơ, tuy nhiên chưng tài vẫn ko buông ân xá, nối tiếp nói: “Ban nãy chứa chấp tư trang mang lại cậu, tôi thấy cậu với cùng một vỏ hộp đồ vật nghề nghiệp sửa xe cộ.

Chắc cậu phải ghi nhận sửa xe cộ chứ? Xuống chung một tay đi”.
Nói hoàn thành, lại hoảng hốt bị người con trai tóc đầu đinh ghé gáo nước rét mướt nên chưng tài còn bổ sung cập nhật thêm: “Tối lỡ bắt gặp cướp, con trai tất cả chúng ta nằm trong lắm thì chỉ tổn thất chi phí, còn nữ giới cậu thì…”.

Bác tài liếc Hà Phương: “Con gái TP.HCM Trắng trẻo xinh xẻo như vậy, cướp ở phía trên xung quanh năm chui chui rúc nhập rừng, thấy người mẫu sao nhưng mà chỉ cướp từng chi phí được.

Nếu nghĩ về mang lại nữ giới cậu thì xuống sửa chung chúng tôi đi”.
“Cô tớ ko cần nữ giới tôi”.
Hà Phương vẫn nhằm bụng chuyện anh tớ ko nhường nhịn lối mang lại tôi vừa rồi, nhập đầu nổi ý xấu xa, xoay thanh lịch nhìn anh tớ chớp chớp đôi mắt tỏ vẻ xứng đáng thương: “Sao anh lại phát biểu thế? Hai đứa bản thân yêu thương nhau từng nào năm, còn chuẩn bị cưới cho tới điểm rồi.

Chẳng lẽ chỉ vì thế giận hờn bao nhiêu chuyện nhỏ nhặt nhưng mà anh tấp tểnh quăng quật đem em mang lại bọn cướp à? Còn bảo em ko cần là nữ giới của anh ý nữa”.
Cô tóm khuỷu tay anh tớ rung lắc lắc: “Anh xuống sửa xe cộ cút, sửa hoàn thành rồi bản thân cút du ngoạn tiếp.

Em nhận sai là được chứ gì.

Em sai rồi, em van nài lỗi”.
Người con trai cơ khẽ nhíu ngươi, vẻ mặt mày cứng ngắc nhìn cô: “Nói khùng đ.iên gì thế?”.
“Em phát biểu em sai rồi, em van nài lỗi, anh chớ giận dỗi nữa mà”.
Có lẽ vì thế Hà Phương trình diễn quá đạt nên chưng tài tin tưởng trặc cổ, chính thức hùa theo đòi trách móc mắng anh ta: “Người tớ vẫn van nài lỗi cho tới thế rồi thì cậu bỏ lỡ cút.

Sửa xe cộ hoàn thành sớm thì cô cậu cũng rất được cho tới vị trí du ngoạn sớm.

Cậu là con trai thì rộng lớn lượng chút cút, trời chuẩn bị tối rồi, xuống sửa xe cộ chung tôi, từng người một tay mang lại nhanh”.
Mấy người đứng bên dưới nghe thấy chưng tài phát biểu thế cũng gật gù: “Đúng đấy, người tớ là phụ nữ, đã từng lành lặn trước rồi nhưng mà.

Cậu thanh niên, xuống sửa xe cộ rồi gạ nữ giới đi”.
Mỗi người tâm sự vào trong 1 câu, chẳng bao nhiêu chốc vẫn xôn xang ong không còn cả đầu.

Rút cuộc người con trai cơ cũng không còn chịu đựng nổi, trừng đôi mắt nhìn Hà Phương một chiếc rồi đứng phắt dậy trở xuống xe cộ.

Cô nhìn theo đòi bóng anh tớ cho tới khi khuất hẳn sau cửa nhà xe cộ mới nhất nhảy mỉm cười.
Con người cô ấy à, không tồn tại điểm gì đảm bảo chất lượng, điểm xấu xa lớn số 1 đó là dễ dàng ghi thù hằn trong tâm.

Ban nãy ai bảo anh tớ bơ cô nhì lượt.
Hà Phương nhàm ngán ngồi chơi trò giải trí con cái rắn một khi, lát sau mới nhất nghe thấy phổ biến người ơi ới phát biểu xe cộ vẫn sửa hoàn thành rồi.

Bác tài tất tả vàng nhảy lên ghế tái mét, sau thời điểm nổ máy hoàn thành thì mỉm cười toe mỉm cười toét, xoay đầu phát biểu với Hà Phương: “Bạn trai cô sửa xe cộ đảm bảo chất lượng thiệt đấy, sửa đảm bảo chất lượng như vậy nhưng mà ban nãy cứ bảo ko biết.

Lát nữa tôi hạn chế chi phí vé xe cộ mang lại cô cậu nhé?”.
“Có chúng ta trai tôi thì xe cộ mới nhất cút tiếp được, chưng còn tiết kiệm ngân sách thêm thắt được cả bao nhiêu trăm ngàn chi phí xăng xe cộ di chuyển mang lại thợ thuyền máy, tôi thấy hạn chế vé xe cộ ko thì ko bõ công anh ấy dơ tay đâu”.

Hà Phương vân vê điếu dung dịch nhập tay tuy nhiên ko châm lửa: “Miễn phí vé xe cộ cho tất cả nhì chúng tôi cút.

À mà còn phải cần bao cả chi phí đồ uống nữa.

Tôi ham muốn tu coca cola”.
“Ấy, cô nàng này, tôi bảo nhé, chạy xe cộ khách hàng này còn có lãi được từng nào đâu.

Miễn phí vé xe cộ thì được, tuy nhiên bao đồ uống thì tôi lỗ đấy”.
“Trời này nắng cháy, trèo xuống bên dưới sửa xe cộ vừa phải lạnh lẽo vừa phải dơ, nể tình cút xe cộ của chưng, chúng tôi ko tính chi phí công sửa nhưng mà chỉ tính bản thân chi phí xà chống dầu mỡ thôi nhé”.

Hà Phương liếc đám người đang được lục tục trèo lên xe cộ, lộn nhập cơ với người con trai tóc đầu đinh cơ đang được sử dụng khăn ẩm chà thiệt mạnh bàn tay mình: “300 ngàn, thế nào?”.
Bác tài biết bản thân ko qua chuyện mặt mày được bao nhiêu người TP.HCM này, sau cuối cũng không đủ can đảm quỵt chi phí nữa, đành nói: “Được rồi, được rồi.

Miễn phí mang lại cô phụ thân lon coca cola là được chứ gì?”
“5 lon”.
Quai hàm chưng tài cứng ngắc, ruột nhức như hạn chế lấy cả lốc coca bên trên đầu xe cộ xuống: “Một lốc, đem mang lại cô hết”.
Hà Phương mừng cuống chũm cả lốc coca cơ về số ghế, khi vừa phải tấp tểnh xé rời khỏi thì bỗng nhiên với 1 bàn tay lắc lại, xa lánh tức với tay theo: “Của tôi, trả mang lại tôi”.
“Của cô?”.

Người con trai hạn chế đầu đinh chũm lốc coca, mỉm cười mỉa: “Cô ko làm cái gi, còn đòi hỏi phần thưởng à?”.
“Nếu tôi ko bảo anh xuống xe cộ thì lúc này cứng cáp anh vẫn còn đó ngủ, làm cái gi với chuyện sửa hoàn thành xe cộ lại còn tồn tại coca tu.

Nếu anh quí thì coca này phân tách anh 50%, tôi một nửa”.
Anh tớ ko đáp, chỉ bịa đặt lốc coca xuống vị trí nhằm chân phía trái của tôi.

Hà Phương ko với cho tới này được, tuy nhiên ko tức mà còn phải cười: “Tưởng tôi không đủ can đảm trèo qua chuyện người anh à?”.

Ánh đôi mắt cô Trắng trợn ngừng ở khuôn ngực vững vàng chãi của anh ý ta: “Tôi ko quan ngại tranh giành thủ sờ soạng tý đâu đấy”.
Người con trai cơ tưởng cô phát biểu đùa nên ko đáp, lại bó tay lên trước vùng ngực tấp tểnh nhắm đôi mắt ngủ.

Hà Phương cũng ko khách hàng sáo, ngay tức khắc tấp tểnh nhào thanh lịch, tuy nhiên anh tớ phản xạ vô cùng thời gian nhanh, khi cô còn chưa kịp chồm qua chuyện người thì ngay tức khắc đứng phắt dậy, Hà Phương vồ hụt, bầu ngực bị đập nhập ghế nhức điếng.
Cô nghiến răng nhặt lốc coca lên, ngực nhức ngay gần c.hế.t tuy nhiên mồm vẫn cười: “Sợ à?”.
Anh tớ nhìn cô ở trườn bên trên ghế, đầu ngươi nhíu chặt lại, nhập góc nhìn ko phủ cất giấu nổi vẻ quái ác đản lộn khinh thường bỉ: “Đồ thần kinh”.
“Cảm ơn”.
Hà Phương ôm lốc coca về số ghế, không tồn tại hứng tách bóc rời khỏi tu nữa nên nhắm đôi mắt ngủ một giấc, khi thức mới lớn xe cộ vẫn ngừng ở một ngôi buôn bản nhỏ, khung trời phía bên ngoài vẫn tối, quý khách đa số vẫn xuống bên dưới không còn, bên trên xe cộ chỉ từ loáng thoáng vài ba người.
Cô ôm bo bo lốc coca trở xuống, nhìn xung quanh một vòng ko thấy người con trai hạn chế tóc đầu đinh cơ đâu mới nhất túm tay một chị gái dân tộc bản địa hỏi: “Đây là ở đâu rồi thế chị gái?”.
“Đến thôn Đoài rồi.

Bác tài phát biểu hoảng hốt cút lâu máy xe cộ lỗi nên nghỉ ngơi lại ở phía trên một tối, ngày mai cút tiếp”.

Chị gái dân tộc bản địa cơ nhìn vô cùng trẻ con, không tới 30 tuổi hạc vẫn với cho tới 4 người con, lũ trẻ con san sát tuổi hạc nhau, đứa nhỏ nhất vẫn còn đó bế bên trên tay: “Em gái tấp tểnh cho tới khu vực du ngoạn A à?”
“Không, em tấp tểnh cho tới bạn dạng A Tứ.

Hình như qua chuyện thôn Đoài này sẽ tới lối nhập bạn dạng A Tứ cần không?”.
Chị gái dân tộc bản địa cơ ngờ ngạc ko biết, thời điểm hiện nay người con trai đang được ăn bánh mỳ cạnh bên mới nhất nói: “Cô cho tới bạn dạng A Tứ làm cái gi thế? Đường nhập cơ khó khăn cút lắm.

Xe cộ ko nhập được, mà còn phải hẻo lánh nữa.

Xem thêm:

Ở vị trí này vẫn túng bấn rồi, nhập bạn dạng A Tứ còn túng bấn rộng lớn cấp 10 lượt.

Cách phía trên 3 năm tôi với vào trong 1 lượt, hồi cơ nhập bạn dạng A Tứ còn chưa xuất hiện năng lượng điện nữa cơ.

Không biết lúc này vẫn với chưa”
“Chú biết lối nhập bạn dạng A Tứ ạ?”.

Hà Phương ko phân tích và lý giải nguyên nhân bản thân nhập bạn dạng A Tứ.
Người cơ gật đầu, giơ tay chỉ trực tiếp về phía trước: “Đi theo đòi lối này khoảng tầm 20km nữa sẽ tới lối rẽ nhập bạn dạng A Tứ.

Cô nhắn chưng tài ngừng ở ngã tư đường Cổ Lương, xuống xe cộ thì cút nhờ xe cộ trườn hoặc xe cộ chở mặt hàng nhập vào xã Cổ Lương, hoàn thành còn cút một phần đường khu đất khoảng tầm 3 kilomet nữa thì mới có thể nhập được bạn dạng A Tứ.

Đường cơ xe cộ phụ thân bánh còn ko chạy được, xe cộ xe hơi cũng ko cút được đâu, quý khách phía bên ngoài nhập toàn cần cút xe cộ máy thôi.

Còn đa số người dân kể từ nhập bạn dạng rời khỏi toàn cút bộ”.

Người cơ rung lắc đầu, tỏ vẻ nghêu ngán: “Nghèo quá nhưng mà, năm tôi cút mặc cả bạn dạng A Tứ chẳng với bao nhiêu người biết chữ.

Đưa tờ giấy tờ mang lại ký thương hiệu cũng ko biết”.
Hà Phương trước đó chưa từng trải qua chuyện kiểu túng bấn, cũng không hiểu nhiều vùng sâu sắc vùng xa cách thực thụ là thế này, chỉ mỉm cười: “Cháu biết rồi, cảm ơn chú”.
Cô xé lốc coca bên trên tay phân tách mang lại bao nhiêu đứa trẻ con nằm trong cút bên trên xe cộ, lũ trẻ con dân tộc bản địa khan hiếm khi được sờ cho tới những thức uống thế này, thấy lon coca chìa cho tới thì đôi mắt ngay tức khắc sáng sủa lên, tuy nhiên dè dặt mãi không đủ can đảm nhận.

Hà Phương mỉm cười cười: “Cầm lấy, mang lại đấy.

Uống một lon này tiếp tục no bụng, phân tách cho những em nằm trong tu với nhé.

Mỗi người một ít”.
Đứa bé xíu gật đầu thiệt mạnh, ko phát biểu cảm ơn nhưng mà chỉ chũm lấy lon coca rồi xoay thanh lịch khoe khoang với đám em san sát của tôi, cả lũ ngay tức khắc quây lại xung quanh nó, mỉm cười phát biểu toàn giờ dân tộc bản địa, Hà Phương nghe không hiểu nhiều.
Chẳng bao nhiêu chốc toàn cỗ coca nhập tay cô vẫn phân tách không còn tinh khiết, Hà Phương ăn tạm thời một không nhiều bánh mỳ nhập túi balo rồi lại vòng rời khỏi ngủ, cũng chẳng rõ ràng quý khách vẫn lên xe cộ kể từ lúc nào, chỉ nghe biết khi cô phanh đôi mắt tỉnh dậy đợt nữa thì trời vẫn sáng sủa.
Ghế cạnh bên trống không láng, chẳng biết là kiểu tên hạn chế tóc đầu đinh cơ đã đi được đằng này rồi.
Chị gái ở mặt hàng ghế đối lập thấy Hà Phương cứ nhìn địa điểm cạnh bên mới nhất nói: “Hai người giận hờn nhau lâu thế à?”
“Hả?”
“Cậu ấy vẫn xuống xe cộ kể từ tối qua chuyện rồi.

Cậu ấy ko phát biểu với cô à?”.
Thì rời khỏi là vẫn xuống xe cộ, thảo hèn kể từ tối qua chuyện cho tới giờ ko thấy.
Hà Phương cũng chẳng bao nhiêu quan hoài cho tới người con trai cơ, tuy nhiên anh tớ cũng rất đẹp mắt trai, tuy nhiên thế giới cô ko quí tương khắc ghi người không giống ở trong tâm, tiện mồm thì trêu chọc một chút ít mang lại vui vẻ nhưng mà thôi.

Thế nên cô chỉ mỉm cười ko đáp.
Cô ngước lên chất vấn chưng tài: “Đến ngã tư đường Cổ Lương ko chưng tài?”
“Ngay phần bên trước, cô xuống cơ à?”.
“Cho tôi xuống ngã tư đường Cổ Lương”
“Được”.
Xe cút thêm thắt chừng chục phút cũng tạm dừng, sau này lại tách cút, nhằm lại Hà Phương đứng bên dưới lối vết mờ do bụi khu đất mịt loà.

Cô nhìn một vòng, ở đó là một ngã tư đường ko rộng lớn lắm, xung xung quanh chẳng với bao nhiêu hộ gia đình, chỉ mất tiệm tạp hóa nhỏ cái lợp vì thế tranh giành, phần bên trước kê một cái chõng tre bày bao nhiêu loại sản phẩm & hàng hóa xen lộn với không nhiều rau xanh cỏ.
Hà Phương tiếp cận hỏi: “Có dung dịch lá Blackdevil không?”
Mãi một lúc sau mới nhất thấy một bà cụ chống gậy gộc rời khỏi, nghe ko rõ ràng nên chất vấn lại: “Cô phát biểu gì cơ?”
Hà Phương liếc bao nhiêu bao dung dịch lá quăng quật nhập cái vỏ hộp mộc lâu đời với cùng một mặt phẳng kính, sửa lại: “Cho con cháu một bao Vina”.
Bà cụ nhìn cút nhìn lại cô một hồi, ăn mặc quần áo bụi bờ đậm chất ngầu và cá tính, nước domain authority Trắng nõn như ngọc trai, bên trên cổ tay treo một cái vòng vàng nhỏ óng ánh, bên trên sườn lưng mang 1 cái phụ thân lô lớn bự.

Xinh đẹp mắt như vậy, có lẽ rằng ko cần là kẻ vùng này.
“Cô cút 1 mình à?”.
“Vâng”.
“Mua dung dịch mang lại cô hút?”.
Hà Phương tương đối miễn chống đáp: “Vâng”.
Bà cụ nhìn thêm 1 khi mới nhất bần bật phanh cái vỏ hộp kính rời khỏi, móc rời khỏi bao dung dịch Vina đem tới: “Của cô 25 nghìn”.
Hà Phương nhận lấy, trả chi phí hoàn thành mới nhất chất vấn thêm: “Cho con cháu chất vấn, lối nhập bạn dạng A Tứ cút thế này ạ?”.
“Vào nhập cơ khó khăn cút lắm, từ thời điểm cách đó rộng lớn 10km.

Cô bắt gặp may đấy, thời điểm hôm nay là công ty nhật, tý nữa sẽ có được một xe cộ chở đồ ăn thức uống cút nhập bạn dạng Tam cơ hội cơ 3km, cô van nài cút nhờ xe cộ rồi quốc bộ nhập bạn dạng A Tứ”.
“Khoảng bao nhiêu giờ xe cộ chở đồ ăn thức uống tiếp tục nhập ạ?”.
“Chắc khoảng tầm 9h”
“Cảm ơn bác”.
Hà Phương mò mẫm một vị trí thoáng mát phía bên ngoài, châm dung dịch hít rồi lặng lẽ mong chờ.

Ở phía trên ngày hè nắng và nóng vô cùng gắt, lối liên xã lại chỉ là một trong những tuyến đường khu đất trải đá nên vết mờ do bụi thật nhiều, song vì thế xung xung quanh với thật nhiều cây trồng, nhìn đâu cũng thấy một greed color của lá nên cô với cảm xúc vẫn rất có thể chịu đựng đựng được.
Hơn một giờ sau sau cuối cũng thấy một con xe chở hoa màu trải qua, Hà Phương dập dung dịch, vùng lên van nài cút dựa vào bạn dạng Tam.

Người chở mặt hàng là một trong những người con trai nhìn dường như hóa học phác hoạ ngay thẳng, hạnh phúc mang lại cô ngồi nhờ ở thùng xe cộ hâu phương của xe cộ phụ thân gác.

Hà Phương chi chít bên trên đám rau quả, tiện tay hái một cái lá cây thiệt lớn phủ đầu, ngồi rung lắc lư ngay gần nhì giờ mới nhất cho tới được bạn dạng Tam.
Người chở xe cộ hoa màu ngượng ngùng gãi đầu: “Đường ở phía trên xấu xa lắm, 8km nhưng mà cút chừng này mới nhất cho tới điểm đấy.

Vào bạn dạng A Tứ còn khó khăn rất nhiều, lối nhập cơ nhỏ lắm, xe cộ phụ thân bánh của tôi nhỏ rồi nhưng mà cũng ko cút nổi.

Ngại quá, cô tự động quốc bộ nhập nhé”.
Hà Phương ôm phụ thân lô nhảy xuống ngoài xe cộ phụ thân gác, mỉm cười bảo: “Cảm ơn chú.

Đường nhập bạn dạng A Tứ men theo đòi tuyến đường hao phần bên trước cần ko ạ?”
“Đúng rồi, cô cứ trở về phía cơ.

Bản A Tứ bên trên núi, phía cơ với bản thân bạn dạng A Tứ thôi”
Hà Phương gật đầu, Chào thân ái người tài xế rồi theo đòi tuyến đường cơ.

Cô cứ nghĩ về cứ men theo đòi lối hao là cho tới, tuy nhiên càng cút sâu sắc nhập bên phía trong thì lối càng lội, dường như bên trên núi vừa phải mưa hoàn thành nên mặc dù trời đang được nắng và nóng gắt thì nền khu đất vẫn còn chưa kịp thô, lá mục men nhì mặt mày lối theo đòi nước tràn xuống lối, Hà Phương dẫm một vạc cũng nhún nhường đến tới mắt cá chân.
Cô treo một cái phụ thân lô lớn tướng tá bên trên sườn lưng, bên dưới chân là song giầy bám giàn giụa bùn khu đất quánh quánh, cút phụ thân bước lại trượt một bước, phần đường lâu năm chỉ 3 kilomet nhưng mà cút rộng lớn nửa ngày vừa được 2/5 quãng lối.
Lúc qua chuyện một con cái suối cạn thì không hề bắt gặp lối cút của tuyến đường hao đâu nữa, xung xung quanh toàn là cây trồng, bên dưới giàn giụa lá mục, xóa toàn cỗ dấu tích của tuyến đường.

Hà Phương buồn phiền ngồi phịch xuống một tảng đá, rút bao dung dịch rời khỏi châm một điếu.

Khói dung dịch vừa phải cất cánh lên, phía xa cách xa vẫn nghe thấy phổ biến người phát biểu chuyện:
“Anh Việt, hay những tối ni bản thân qua chuyện tối ở kiểu lán bỏ phí cuối loại suối cút, em thấy lán này vẫn sử dụng đảm bảo chất lượng, ngủ một tối cứng cáp cũng vẫn tạm thời được”
“Lán cũ nhiều rắn rết, với tất cả ván mộc nhập này cũng mục nhừ không còn cả rồi, ko chịu đựng được bao nhiêu hồi đâu”
“Thế thì… thực hiện nhẹ nhõm một chút ít là được mà”
Tiếng bước đi vẫn túc tắc dịch chuyển, tuy nhiên người con trai cơ trầm Ngay cả lâu mới nhất đáp:
“Việc này sao thực hiện nhẹ nhõm được? Lần trước ở lán cũ chẳng suýt nữa sập lán còn gì?”
Hà Phương rít vào trong 1 tương đối dung dịch lâu năm, vốn liếng nghĩ về ở điểm hoang sơ này tư tưởng của những người dân còn cứng nhắc cổ hủ lắm, ko ngờ vẫn “bạo” cho tới thế này.

Một song nam giới nữ giới nhập rừng mò mẫm cảm xúc kỳ lạ, con cái m.ẹ nó, thiệt là biết nghịch tặc nhưng mà.
Chẳng bao lâu sau nhì kiểu bóng cũng bước rời khỏi kể từ bìa rừng, chúng ta vẫn đang được thảo luận coi tối ni tiếp tục “làm” ở đâu thì Hà Phương mới nhất dập dung dịch, đem tay lên mồm huýt sáo một chiếc.
Hai người chúng ta ngay tức khắc xoay đầu quan sát về phía cô, người phụ nữ giới bị doạ hoảng hốt, vẻ mặt mày tức thì ngay tức khắc nghệt rời khỏi, lắp đặt phụ thân lắp đặt bắp nói:
“Cô… cô là ai thế?”
Hà Phương ko nhằm ý cho tới cô tớ, chỉ thấy người con trai đứng phía xa cách cơ nhường nhịn như với chút thân quen đôi mắt.

Nếu ko sai thì đó là kiểu tên vẫn sửa xe cộ phía trên lối cơ.
Thật kỳ kỳ lạ, cứ nghĩ về anh tớ vẫn xuống kể từ từ thời điểm cách đó bao nhiêu chục kilomet rồi, vậy nhưng mà giờ vẫn bắt gặp ở phần rừng sâu sắc phung phí vắng ngắt này, thực sự với duyên thiệt đấy.
Cô buột mồm mỉm cười một cái: “Anh đẹp mắt trai, vô tình thế, lại bắt gặp anh rồi”
Đình Việt liếc Hà Phương:
“Sao cô lại cho tới đây?”
“Đến nhằm coi anh “chơi dã chiến” nhập rừng đấy.

Tôi với một chiếc võng mặc dù, treo lên cây hoàn thành với thực hiện mạnh cỡ nào thì cũng không lo ngại bị sập đâu.

Anh dẫn đường mang lại tôi nhập vào bạn dạng A Tứ, tôi mang lại anh mượn mặc dù nghịch tặc dã chiến với người mẫu cạnh bên, thế nào?”
Cô gái cạnh bên nghe Hà Phương thì thầm thô tục như thế thì đỏ loét bừng mặt mày, mở miệng cãi lại:
“Cô đang được phát biểu linh tinh nghịch gì thế? Cô…”
Cô tớ còn ko dứt lời nói thì đã biết thành Đình Việt kéo về hâu phương, anh hất hàm nhìn Hà Phương:
“Cô ham muốn nhập bạn dạng A Tứ thực hiện gì?”
“Kiếm bao nhiêu anh đẹp mắt trai lớn khoẻ, nhập rừng nghịch tặc bao nhiêu trò kích thích”
Sắc mặt mày của anh ý tức thì ngay tức khắc rét mướt xuống, hai con mắt sắc như dao nhìn Hà Phương giàn giụa vẻ dự phòng và khinh thường miệt:
“Ở bạn dạng A Tứ không tồn tại người này như cô cần thiết, cũng ko quí tiếp đón người như cô.

Quay ngược lại lối cũ về đi”
“Sao tôi cần nghe anh? Sợ tôi cho tới tiếp tục hấp dẫn không còn trai buôn bản của bạn dạng A Tứ à?”
“Bên bên dưới chân cô với nước suối đấy, tự động soi xuống nhìn bản thân coi là kiểu cỗ dạng gì.”
Hà Phương nhảy mỉm cười, ko bận tâm cho tới lời nói châm chọc của anh ý tớ nhưng mà nhảy kể từ tảng đá xuống, lê đôi bàn chân bám giàn giụa bùn khu đất nặng trĩu trịch tiến thủ lại ngay gần anh ta:
“Muốn biết phụ nữ giới đẹp mắt hay là không, toá ăn mặc quần áo rời khỏi thì mới có thể hiểu rằng chứ.

Tôi còn ko toá đồ vật, anh vẫn tất tả đánh giá gì thế?”
Đình Việt nghiến răng, mím môi nhìn chằm chằm Hà Phương.

Cô ngược lại, vẫn mặt dạn mày dày cười:
“Nói lối nhập bạn dạng A Tứ mang lại tôi”
“Không biết đường”
“Các người biết vị trí này còn có lán, chắc chắn rằng tiếp tục biết lối nhập bạn dạng A Tứ.

Không phát biểu thì tôi tiếp tục cứ ở phía trên quấn lấy nhì người, thực hiện lỡ làng thời hạn, tổn thất hứng “làm chuyện người lớn” thì chớ trách móc tôi đấy”
Lúc này, cô nàng cạnh bên cũng không còn chịu đựng nổi bao nhiêu lời nói trêu chọc thô thiển của Hà Phương, đành hét lên:
“Muốn cút sao cô ko tự động mò mẫm đường?”
“Tìm được rất cần được chất vấn cô à?”
Cô gái cơ cứng họng, ngắc ngứ hồi lâu mới nhất đáp: “Bản A Tứ cút dọc từ con cái suối này, cứ cút là đến”
“Nói thiệt hoặc phát biểu dối?”
Cô gái cơ vẫn đảm bảo chất lượng bụng chỉ, vậy mà còn phải nhận lại một câu nghi ngờ của Hà Phương, sau cuối dậm chân hậm hực đáp: “Cô cút thời gian nhanh lên, chớ thực hiện lỡ làng thời hạn của bọn tôi”
“Ok”
Hà Phương liếc người con trai cơ một chiếc rồi trở lại tảng đá cũ, chũm phụ thân lô cút trực tiếp dọc từ con cái suối cạn.

Xem thêm: trần quốc việt mới nhất hôm nay

Hai người cơ cũng quan ngại dây dính với kẻ điên, ngay tức khắc đi qua con cái suối cơ.
Nhưng cút chừng 5m, đùng một cái Hà Phương lưu giữ rời khỏi chuyện gì cơ nên phanh phụ thân lô rời khỏi, móc cái võng mặc dù bên phía trong quăng về phía bọn họ:
“Này”
Đình Việt phản xạ vô cùng thời gian nhanh, ko kịp sẵn sàng tuy nhiên một giây sau vẫn ôm gọn gàng được cái võng trong tâm bàn tay.

Bọn bọn họ còn ko đánh giá được chuyện gì thì Hà Phương vẫn đem phụ thân lô lên vai, cô nháy mắt:
“Dù của tôi, mang lại nhì người nghịch tặc dã chiến.

Chúc tối ni ngọt ngào và lắng đọng mãnh liệt!”.