răng của em nhớ anh rồi

Chương 1: Ha ha ha x1

Edit: Cải Xanh

Bạn đang xem: răng của em nhớ anh rồi

Cuối mon chín, khung trời tối tăm chứa đựng lấy TP.HCM Vân Xuyên, báo hiệu một trận mưa rộng lớn trực ngóng sụp đổ xuống.

Ngay thời điểm hiện tại ở phía Đông TP.HCM, trước cổng nhà máy sản xuất đem thật nhiều người công nhân kéo cho tới biểu tình. Những chữ red color bên trên nền cờ white color đung đem nhập gió máy cực kỳ dễ nhìn.

[Nhà máy gian ác, bóc tách lột người công nhân, tạo ra độc hại môi trường]

Cách đoàn người biểu tình 300m, một cái SUV black color đỗ bên rìa đàng.

“Mẹ nó!” Trên ghế lái phụ, một người đàn bà group nón lưỡi trai black color tay cố camera coi đoàn người tấp nập nghịt phía bên ngoài tức bực phát biểu.

Là một phóng viên báo chí ko phổ biến của một tòa biên soạn nhỏ nhập TP.HCM, tiềm năng nghề nghiệp và công việc của Khương Trữ Thần là xuất hiện thẳng và tận mắt chứng kiến sự khiếu nại bên trên hiện tại ngôi trường.

Ba mon trước, bên trên weibo mang 1 bài xích đăng tải cho tới một trăm ngàn lượt share. Nội dung cơ phiên bản nói tới nhà máy sản xuất hóa hóa học Khang Đạt ở TP.HCM Vân Xuyên ko tuân hành chi phí chuẩn chỉnh phát hành đáng tin cậy đã trải bị tiêu diệt 3 người công nhân. Người đăng bài xích tố giác nhà máy sản xuất nợ chi phí lộc của nhân viên cấp dưới, nước thải không được xử lý tiếp tục thải ra phía bên ngoài môi trường thiên nhiên, tía người công nhân tử vong cũng ko được bồi thông thường. Bởi vì như thế sự khiếu nại này tiếp tục qua loa một thời hạn tuy nhiên không tồn tại người xử lý nên đành lựa chọn lựa cách công khai minh bạch vấn đề bên trên social.

Ngay Khi vấn đề một vừa hai phải xẩy ra, nhân viên cấp dưới phụ trách cứ trong phòng máy Khang Đạt ngay tức thì vấn đáp, bảo rằng chúng ta tiếp tục bồi thông thường cho tới mái ấm gia đình người công nhân bị bỏ mạng dựa theo như đúng quy toan tương quan và đôi khi thật tình van lơn lỗi dân bọn chúng.

Vốn dĩ vấn đề hoàn toàn có thể kết giục, tuy nhiên tía mon sau thông tin nhà máy sản xuất Khang Đạt vẫn dềnh dang ko trả chi phí lộc cho tới nhân viên cấp dưới đã trải trào lên sự quan hoài của công bọn chúng.

Một ngày trước, đem tin yêu trạm gác rằng những người công nhân tiếp tục tổ chức triển khai một cuộc biểu tình.

Các tòa biên soạn, chống thao tác phương tiện đi lại truyền thông cá thể đều sẵn sàng nhằm lấy tin yêu trước tiên bên trên hiện tại ngôi trường. Khương Trữ Thần là nhân viên cấp dưới của một toàn biên soạn mang tên là “Hiện Trường” trực nằm trong đài trị thanh và truyền tạo hình phố Vân Xuyên.

Khương Trữ Thần đảm bảo chất lượng nghiệp tía năm nên cũng coi như thể “tiền bối” đem tay nghề trong lĩnh vực.

“Tôi ko ngờ lại sở hữu nhiều người ngóng ở trên đây như thế…” Trên ghế lái, thợ chụp ảnh Hứa Phưởng người liên minh với Khương Trữ Thần cùng bất đắc dĩ phát biểu. Lúc nãy Khương Trữ Thần tức phẫn uất, anh tớ cũng ko cảm nhận thấy bản thân bị xúc phạm.

Hai người là các bạn kể từ thời ĐH, sau thời điểm đảm bảo chất lượng nghiệp ngành giờ Trung thì cả nhị nằm trong vào một trong những đơn vị chức năng. Sau giờ thao tác Hứa Phưởng còn kiêm tăng việc tự sướng cho tới minh tinh ma. Khi còn học tập ĐH, anh tớ từng tự sướng cho 1 idol không tồn tại khét tiếng, về sau idol cơ phổ biến rồi thì anh tớ cũng trở nên thợ chụp ảnh phổ biến nhập ngành, bên trên weibo khi này cũng có thể có độc giả van lơn anh tớ tự sướng cho tới idol căn nhà bản thân.

Chuyện thời điểm ngày hôm nay bị trễ trễ cũng là vì anh tớ.

Khương Trữ Thần coi đám người tấp nập nghịt trước cổng, suy nghĩ cho tới trách nhiệm của đài truyền hình đành gặm răng.

“Đi xuống, trở lại, hoàn toàn có thể chen nhập kìa!!!” Sau cơ cô đẩy cửa ngõ xe đua phin nhập chỗ đông người, vất vả tìm kiếm ra địa điểm rỗng tuy nhiên tầm coi lại ko đảm bảo chất lượng, cũng may ko nên live stream nên hoàn toàn có thể sửa đổi sau.

Thấy phí a đằng sau đem người tăng trưởng, Hứa Phưởng tháo máy hình ảnh.

“Kính thưa quý khách, lúc này công ty chúng tôi đang được xuất hiện ở cổng chủ yếu trong phòng máy hóa hóa học Khang Đạt, hoàn toàn có thể thấy hiện nay đem rất nhiều người công nhân và người dân cho tới biểu tình. Đầu đuôi mẩu chuyện nhà máy sản xuất hóa hóa học Khang Đạt nợ chi phí lộc của người công nhân là ra sao, lúc này hãy nằm trong công ty chúng tôi phỏng vấn một người công nhân xuất hiện bên trên trên đây.”

Cô phát biểu đoạn xoay người lên đường nhập chỗ đông người, khi nãy phía trên xe cộ cô tiếp tục coi trúng một người, người này cố cờ đứng ở mặt hàng trước tiên, chắc hẳn rằng là kẻ đứng vị trí số 1.

“Xin kính chào anh, tôi là phóng viên báo chí thông tin bên trên hiện tại ngôi trường. Tôi ham muốn chất vấn anh mục tiêu ở đầu cuối của cuộc biểu tình thời điểm ngày hôm nay là gì?” Khương Trữ Thần đem micro thiên về người nọ.

Người nam nhi liếc coi cô rồi ném dung dịch lá nhập tay xuống khu đất.

“Lại là phóng viên báo chí à?” Một người đem trang bị làm việc đứng kề bên ko vui vẻ chất vấn.

“Mẹ nó, bên trên thứ tự trước đám phóng viên báo chí những người dân đem tin yêu vớ vẩn nên thời điểm ngày hôm nay công ty chúng tôi mới mẻ cho tới bước đàng này đấy!!”

“Tôi ko đồng ý phỏng vấn, bao nhiêu người dân có hiểu ko hả?” Đứng cơ hội chúng ta là những người dân cũng trải đời qua loa thực trạng vì vậy.

Con người Khi nên chịu đựng sự tức phẫn uất nhập thời hạn lâu năm tiếp tục thực hiện những chuyện ko thể này trấn áp được.

Ví dụ như góc mặt mày cơ chuẩn bị tấn công nhau. Khương Trữ Thần thấy vậy thì bảo anh tớ tắt camera, tiếp sau đó sẵn sàng qua loa ngăn chặn.

Dù gì chúng ta cũng chính là người cùng cơ quan, hùn được từng nào thì nâng từng ấy.

“Mọi người điềm đạm, đem chuyện gì kể từ từ phát biểu.” Khương Trữ Thần lên đường quý phái kéo người rời khỏi, nỗ lực ổn định toan xúc cảm của quý khách, tuy nhiên Khi sự tức phẫn uất nhấn chìm toàn cỗ lý trí, ko một ai hoàn toàn có thể nghe thấy.

“Lại một người nữa cho tới, tôi thấy bao nhiêu người ko nên phóng viên báo chí đâu, rõ nét là người lừa hòn đảo trong phòng máy này!!” Trong đám người, một người nam nhi hô to lớn, một vừa hai phải dứt điều đám người ngay tức thì vây hãm cô và những phóng viên báo chí không giống.

Hứa Phưởng đứng phía bên ngoài thấy tình ngày càng ko thể kiểm soát ngay tức thì hé camera, tiếp sau đó hét lên một giờ túm lấy Khương Trữ Thần kéo cô ra phía bên ngoài.

“Con u nó Hứa Phưởng!!!” Trong xe cộ, Khương Trữ Thần một vừa hai phải soi gương coi khuôn răng cấm một vừa hai phải tức phẫn uất chửi một câu.

“Tôi bị tấn công tuy nhiên cậu còn tồn tại tâm lý trở về à!!!” Cô lườm Hứa Phóng một chiếc tiếp sau đó giục anh tớ nhanh chóng tài xế cho tới khám đa khoa răng miệng tốt nhất có thể.

Không đem cơ hội này không giống, kể từ nhỏ răng của Khương Trữ Thần dường như không đảm bảo chất lượng, thiếu thốn nhị khuôn răng cấm sánh với những người thông thường.

Tín ngưỡng nhập cuộc sống thường ngày của cô ấy là răng cần thiết vội vàng vạn thứ tự đối với làn tóc quý giá chỉ của những người văn minh.

“Ha ha, đấy là tôi khắc ghi vật chứng thẳng tai nạn đáng tiếc làm việc cho tới cậu tuy nhiên. Chờ thời điểm cuối năm Reviews hành vi dám thao tác nghĩa của đơn vị chức năng hoặc của TP.HCM, chắc hẳn rằng người trước tiên nhận thưởng được xem là cậu.” Trên lối đi, mỉm cười trị khỏi tuy nhiên Khương Trữ Thần lại lười biếng nói chung nghe. Hiện bên trên cô chỉ ham muốn hiểu được khuôn răng quý giá này hoàn toàn có thể giữ vị hay là không thôi.

Hai mươi phút sau, xe cộ giới hạn trước cổng khám đa khoa trung tâm TP.HCM, Khương Trữ Thần ngước đầu coi biển lớn hiệu mỉm cười một giờ.

“Ái Nha*…Cậu đem biết hồi bé nhỏ tôi đem biệt danh là gì không?” Khương Trữ Thần che mặt mày chất vấn.

(*) Ái Nha/爱牙: tức là yêu thương răng.

Hứa Phưởng rung lắc đầu sau này lại khinh thường bỉ coi cô, “Không nên cậu toan phát biểu biệt danh hồi bé nhỏ của cậu là Ái Nha đấy chứ? Cái thương hiệu loại gì…”

Xem thêm: khối d78 gồm những môn nào

Khương Trữ Thần hừ một giờ ko lắc đầu.

Vào lấy số đoạn Khương Trữ Thần ngồi ngóng ngoài chống nhà lao, trước mặt mày cô đem rất đông người.

“Đúng là Chuyên Viên đem không giống nhiều người cho tới nhà lao vượt lên trước nhỉ.” Cô âm thầm khinh thường bỉ một câu.

“Rất xuất sắc, cậu hoàn toàn có thể im re ngóng tuy nhiên ko cần thiết phát biểu gì.” Hứa Phưởng coi bảng bên trên tường rồi phát biểu với cô.

Chờ rộng lớn chục phút, Khương Trữ Thần che mặt mày lên đường nhập.

Trong chống nhà lao với tông white color thực hiện chủ yếu, đập nhập đôi mắt Khương Trữ Thần là 1 trong những vị chưng sĩ đem áo blouse đem bàn tay thon lâu năm, cô coi người nam nhi đang được cúi đầu, tóc cộc tách Gọn gàng, bên trên mặt mày treo kính ko gọng.

“Bác sĩ, răng của tôi bị lung lắc.”

Cô ngồi trước bàn rồi nhẹ dịu phát biểu.

Người nam nhi cơ ngước đầu lên đem hai con mắt xếch, sinh sống mũi cao, đàng cằm sắc bén.

“Người nam nhi bước rời khỏi kể từ manga!” Cô cảm thán trong tim.

Người cơ coi cô vị ánh nhìn phức tạp, hé mồm hỏi: “Sao lại bị lung lay?”

Sau cơ anh giơ tay lên tóm cằm cô, coi Khương Trữ Thần đang được mở miệng to.

“Đánh, tấn công nhau…”

Cô một vừa hai phải dứt điều, anh lại coi cô vị ánh nhìn kỳ quái quỷ.

“Phải nhổ răng.” một câu Tóm lại rét mướt lùng khiến cho Khương Trữ Thần khóc ko rời khỏi nước đôi mắt.

“Có thể ko nhổ không?” Cô yếu đuối ớt chất vấn.

“Không thể… nếu như cô ko quăng quật được hoàn toàn có thể đem về giấu quanh lên đường.”

…. Người đâu một vừa hai phải rét mướt lùng một vừa hai phải độc mồm.

Khương Trữ Thần hứa hẹn tía ngày sau nhổ răng, bao nhiêu thời buổi này cô còn hoàn toàn có thể lên đường nằm trong khuôn răng cấm này bên trên phần đường ở đầu cuối.

“Tôi tiếp tục phát biểu rồi tuy nhiên, chưng sĩ nhập cơ cực kỳ rất đẹp trai!” Từ nhập khám đa khoa ra đi cô cũng ko không dễ chịu như khi nãy nữa, tuy nhiên chỉ ghi nhớ cho tới khuôn mặt mày rất đẹp trai sợ hãi nước sợ hãi dân một vừa hai phải bắt gặp nhập khám đa khoa.

Người ngồi ghế lái im re rung lắc đầu rồi đưa cô về căn nhà.

“Lãnh đạo đơn vị chức năng thấy cậu bị tai nạn đáng tiếc làm việc nên cảm thông cho tới cậu ngủ bao nhiêu ngày.”

Khương Trữ Thần sửng sốt hé to lớn đôi mắt, vậy và lại đem sự việc tốt này à??

“Đến rồi xuống xe cộ lên đường, tôi còn nên về report công tác làm việc đấy!” Hứa Phưởng xua đuổi cô xuống xe cộ, Khương Trữ Thần Open rồi nhảy xuống, tiếp sau đó lên đường nhập vào tòa căn nhà ko thèm Chào thân ái.

Ba ngày sau mới mẻ nên lên đường nhổ răng, cô còn hoàn toàn có thể thực hiện tổ nhập căn nhà một thời hạn nữa.

Lúc ăn cơm trắng tối, u Khương coi tầm dáng của Khương Trữ Thần tuy nhiên ko phát biểu nên lời: “Nhìn con cái tề, con cái sử dụng răng cấm nhằm ăn cháo đấy à?”

Khương Trữ Thần cũng ko nhằm ý, răng của cô ấy cần thiết ra sao, người không giống ko thể nắm rõ.

Sau Khi ăn cơm trắng đoạn, u Khương đang được ngồi bên trên sô trộn đùng một phát phát biểu một câu: “Mấy ngày trước khi ở Sảnh dì Vương đem phát biểu ham muốn trình làng đối tượng người tiêu dùng cho tới con cái, con cái hoàn toàn có thể lên đường họp mặt được không?” ko đợi u bản thân phát biểu đoạn, Khương Trữ Thần tiếp tục đứng nhảy dậy: “Mẹ lại bắt con cái lên đường coi mặt! Con một vừa hai phải 26 tuổi hạc thôi cơ u à, đấy là người loại bao nhiêu rồi…” Mẹ Khương im re coi tầm dáng kháng cự này của cô ấy.

“Không đi! Dứt khoát ko đi!” Dứt điều cô lên đường trực tiếp nhập phòng nghỉ.

Bố Khương ngồi kề bên lướt web đọc báo đột nhiên nhảy mỉm cười, khiến cho u Khương nên liếc ông một chiếc.

Khương Trữ Thần 26 tuổi hạc, một vừa hai phải đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH được tía năm, vốn liếng dĩ không nhất thiết phải cuống quýt nhưng tại nghề nghiệp và công việc đặc trưng của đàn bà căn nhà bản thân là phóng viên báo chí, còn là một phóng viên báo chí chạy thông tin xã hội, vất vả cho tới quên cả ăn cơm trắng chứ chớ phát biểu cho tới chuyện yêu mến. Với khuôn tính ko cảnh giác của Khương Trữ Thần, rộng lớn từng này tuổi hạc rồi vẫn ko một thứ tự yêu mến.

Trong phòng nghỉ, Khương Trữ Thần nhàm ngán lướt Weibo coi thông tin vui chơi giải trí mới đây, tuy nhiên cảm nhận thấy không tồn tại hào hứng.

Bóng dáng vẻ vị chưng sĩ cô bắt gặp buổi sáng sớm cơ cứ xung quanh quẩn nhập đầu, vị này tuổi hạc rồi tuy nhiên đấy là thứ tự trước tiên thấy người nam nhi rất đẹp trai vì vậy, Khương Trữ Thần suy nghĩ âm thầm.

Vì khuôn mặt mày rất đẹp trai này mà Khương Trữ Thần ở mơ phiên bản thân ái trở về thời hạn còn lên đường vườn trẻ. Lúc cơ cô học tập trong nhà trẻ em trực nằm trong Đại Học Sư Phạm tuy nhiên u cô giảng dạy dỗ. Từ bé nhỏ răng của Khương Trữ Thần tiếp tục yếu đuối rộng lớn người không giống, đứa trẻ em tứ năm tuổi hạc lại quí đùa nghịch tặc vì vậy dập đầu rụng răng là chuyện thông thường xuyên xẩy ra. Vì vậy u Khương đòi hỏi, Khương Trữ Thần đến lớp nên treo khẩu trang chống bụi dành riêng cho trẻ nhỏ đến lớp.

Nhưng cho dù chống tách thế này vẫn ko thể tách ngoài, khi học tập mầm non bị dập đầu rụng một chiếc răng, ngày cơ trong nhà trẻ em nhị đứa bé nhỏ tranh cãi, Khương Trữ Thần trở thành người bị sợ hãi. Cô còn ghi nhớ rõ ràng vẻ mặt mày ngày cơ khi lên đường chống lau chùi phiên bản thân ái khóc đến mức độ nước đôi mắt nước mũi tèm lem.

Cũng kể từ này mà cô đem biệt danh là Khương Ái Nha.

Khương Trữ Thần trong nhà tía ngày, vì như thế chuyện coi đôi mắt tuy nhiên cuộc chiến tranh với u bản thân.

Ngóng mãi cũng cho tới ngày nhổ răng thời điểm ngày hôm nay, sáng sủa sớm cô tiếp tục treo túi ra đi ngoài. Lúc cho tới khám đa khoa cô lại do dự, Khương Trữ Thần coi chống nhổ răng tuy nhiên rùng bản thân một chiếc, cô xoay người toan chuồn lên đường.

Không ngờ một vừa hai phải xoay người lại, vị chưng sĩ rất đẹp trai cơ đang được đứng đút tay vào bên trong túi coi cô mỉm cười.

Xem thêm: biển số xe việt nam

“Ha ha, trùng khớp vượt lên trước.” Khương Trữ Thần mỉm cười ha ha.

Trùng ăn ý khuôn quái quỷ gì, chiếc miệng này…

← Mục lục | Chương sau →