gió đưa qua đồi nát tan rồi

Gió đem qua quýt [Am]đồi, nhừ tan [Em]rồi những mơ [Dm]mơ ngày bản thân đem [Em]đôi

Chẳng cần anh [Am]tồi, em ko [Em]tồi song bờ [Dm]môi rét mướt lùng thế [Em]thôi

Bạn đang xem: gió đưa qua đồi nát tan rồi

Ôi! [Am]Người thương tớ vững chắc [Em]chi vẫn chính là [Dm]người tớ thương trúng [Em]không?

[Am]Người đem hoa nắng và nóng [Em]mang theo đòi cả [Dm]một chiều mưa và bão [Em]giông

Thân [Am]tôi kiếp này, chẳng [Em]kẻ nào là ngó nghiêng

Tâm [Dm]trí đọa đày ải, vì thế [Em]đời người toàn xỏ xiên

Đôi [Am]mắt hao gầy gò, tưởng [Em]rằng bản thân tiếp tục hóa điên

Nhưng [Dm]thôi chắc chắn là, phận [Em]mình chẳng đem duyên với [Am]ai !

VER 2:

[Am]Ở nhập mùng tối, [Em]tìm ko được lối [Dm]nhân gian tham tương tự chỉ [Em]còn đem tôi

[Am]Vài tía lời nói ca, [Em]ngân vang xa gần [Dm]không gian tham nệm như chẳng [Em]còn bọn chúng ta

[Am]Người tớ thương vững chắc [Em]chi vẫn chính là [Dm]người thương tớ trúng [Em]không?

[Am]Người tớ trao không còn [Em]tương tư giờ [Dm]thả trôi theo đòi suối [Em]sông

Xem thêm: sản phẩm của quang hợp là

Thân [Am]tôi kiếp này, chẳng [Em]kẻ nào là ngó nghiêng

Tâm [Dm]trí đọa đày ải, vì thế người [Em]đời toàn xỏ xiên

Đôi [Am]mắt hao gầy gò, tưởng [Em]rằng bản thân tiếp tục hóa điên

Nhưng [Dm]thôi chắc chắn là, phận [Em]mình chẳng đem duyên với [Am]ai !

[Am]Người bản thân yêu thương đâu [Em]có yêu thương mình

[Dm]Người yêu thương bản thân mình đâu [Em]có yêu

[Am]Người xung xung quanh tuy nhiên [Em]vẫn một mình

Một [Dm]mình vì thế theo người đâu đem [Em]người

Thân [Am]tôi kiếp này, chẳng [Em]kẻ nào là ngó nghiêng

Xem thêm: hợp âm chưa quên người yêu cũ

Tâm [Dm]trí đọa đày ải, vì thế người [Em]đời toàn xỏ xiên

Đôi [Am]mắt hao gầy gò, tưởng [Em]rằng bản thân tiếp tục hóa điên

Nhưng [Dm]thôi chắc chắn là, phận [Em]mình chẳng đem duyên với [Am]ai !